Kiều Nhu đứng như một bức tượng – nụ cười cố định, ánh mắt không chạm đáy. Cô ấy không giận, chỉ đang tính toán. Mỗi bước chân của Lâm Tương đều bị cô theo dõi như một con mồi. Hành lang sáng bóng phản chiếu sự giả dối: ai là người thật sự yếu thế? 🤍
Cái bắt tay giữa hai người phụ nữ đẹp nhưng đầy gai góc – ngón tay sơn đỏ thẫm, ánh mắt dịu dàng nhưng không mềm. Đó không phải lời hòa giải, mà là lời tuyên chiến nhẹ nhàng. Cú Vả Mặt Của Vợ Hiền đã bắt đầu từ khoảnh khắc này, khi nụ cười vẫn còn trên môi. 💅
Anh ta ngồi uống trà, bình thản như chưa từng thấy gì. Nhưng ánh mắt lướt qua Kiều Nhu – nhanh, sắc, có chút đắc ý. Có lẽ anh không phải người đến xin lỗi, mà là người đang chờ xem ai sẽ gục trước. Cú Vả Mặt Của Vợ Hiền có thể không chỉ là giữa hai người phụ nữ… 🫖
Rèm voan, ghế nhung, hoa hồng tươi – tất cả đều quá hoàn hảo để che giấu sự tàn khốc. Khi hai người đàn ông bước vào, không khí đông lại. Đây không phải căn phòng nghỉ ngơi, mà là sàn đấu được trang trí bằng lụa và hương thơm. Cú Vả Mặt Của Vợ Hiền đang chờ ở phía sau cánh cửa. 🌹
Cô ấy ít nói, nhưng mỗi cử chỉ – cách giữ tập hồ sơ, cách né ánh mắt, cách mỉm cười khi bị chạm vào vai – đều kể một câu chuyện. Kiều Nhu có quyền lực, nhưng Lâm Tương mới nắm giữ bí mật. Trong Cú Vả Mặt Của Vợ Hiền, người yếu thế thường là người biết chờ đúng thời điểm. ⏳