Hành lang Bệnh viện Tâm thần Busan – nơi ánh sáng trắng đục ngầu như một lớp sơn phủ lên mọi cảm xúc, nơi tiếng bước chân vang vọng như nhịp đập của một cỗ máy vô cảm. Nhưng hôm nay, thứ vang lên không phải là tiếng giày cao gót hay dép lê y tá, mà là tiếng la hét, tiếng chỉ trích, tiếng khóc nghẹn trong cổ họng – một bản giao hưởng hỗn loạn của sự bất lực và tổn thương. Đó chính là khoảnh khắc mở màn cho tập mới của Giấc Mộng Hào Môn, nơi nhân vật nữ chính trong bộ pijama in chữ cổ xưa – một thiết kế tinh tế gợi nhớ đến những trang giấy y học cũ kỹ, như thể cô đang bị bao bọc bởi chính lịch sử bệnh án của mình – bước đi chậm rãi, tay cầm ly nước, khuôn mặt bình thản dưới chiếc khẩu trang trắng. Nhưng sự bình thản ấy chỉ tồn tại trong vài giây, cho đến khi hai bóng người xuất hiện từ phía sau, mặc bộ pijama màu nâu đất với họa tiết hình học rắc rối, như thể họ mang theo cả một thế giới hỗn độn trong từng đường nét vải.
Không cần lời nói, chỉ bằng một cái chỉ tay, một nụ cười méo mó, một tiếng cười lớn đầy chế giễu – họ đã biến hành lang thành một sân khấu nhỏ, nơi cô gái trong pijama xám trở thành nhân vật chính của một vở kịch nhục nhã. Mỗi ngón tay chỉ vào mặt cô đều như một mũi kim tiêm thẳng vào tâm trí, khiến cô co rúm người lại, tay ôm lấy tai như muốn chặn đứng tất cả những âm thanh độc hại. Khuôn mặt cô biến dạng trong đau đớn, đôi mắt mở to chứa đầy sự kinh hoàng và bất lực – không phải vì đau thể xác, mà vì nỗi đau tinh thần được phơi bày giữa chốn công cộng, nơi lẽ ra phải là nơi chữa lành. Đây không phải là lần đầu tiên trong Giấc Mộng Hào Môn chúng ta thấy sự bạo lực ngôn ngữ được thể hiện một cách trần trụi đến vậy. Nhưng lần này, nó diễn ra ngay trước cửa phòng bệnh 505, dưới biển hiệu "A general ward" – một chi tiết đầy tính mỉa mai: khu nội trú tổng quát, nơi tiếp nhận mọi loại bệnh nhân, nhưng liệu có ai đủ khả năng tiếp nhận nổi nỗi đau của một linh hồn bị xé toạc bởi chính những người cùng cảnh ngộ?
Rồi bất ngờ, từ phía xa, hai bóng người khác tiến lại – một người phụ nữ trong chiếc áo khoác dạ xám thanh lịch, tóc ngắn gọn gàng, gương mặt lạnh lùng như một viên ngọc quý vừa được đánh bóng; bên cạnh là một bác sĩ trong bộ áo blouse trắng, thẻ tên treo trên dây xanh, miệng đang nói điều gì đó với vẻ mặt đầy nhiệt huyết. Họ là sự đối lập hoàn hảo với đám đông đang gây rối: sự điềm tĩnh đối lập với sự cuồng nộ, sự chuyên nghiệp đối lập với sự vô lý, sự tôn trọng đối lập với sự xúc phạm. Bác sĩ – người sau này được biết đến là Lee Jun-ho trong Giấc Mộng Hào Môn – ban đầu vẫn giữ thái độ lạc quan, tay dang rộng như đang giải thích một phương trình phức tạp. Nhưng khi ánh mắt ông chạm vào khuôn mặt đỏ au, nước mắt lưng tròng của cô gái pijama xám, và đặc biệt là khi ông nhìn thấy bàn tay của cô đang cố bấu víu vào chiếc túi xách đen của người phụ nữ kia – một cử chỉ tuyệt vọng, như thể đó là điểm tựa cuối cùng trong cơn lốc xoáy – thì biểu cảm trên khuôn mặt ông chuyển dần từ ngạc nhiên sang kinh hãi, rồi cuối cùng là sự tức giận dằn lại trong im lặng.
Cái khoảnh khắc định mệnh xảy ra khi cô gái pijama xám, sau một loạt những cú chỉ tay và tiếng cười chế giễu, bất ngờ mất thăng bằng và ngã xuống sàn nhà. Không phải do va chạm, mà là do chính cơ thể cô không còn chịu nổi áp lực tinh thần – một hiện tượng y học gọi là "suy sụp phản ứng", thường xảy ra ở những người đang trải qua khủng hoảng tâm lý nghiêm trọng. Cô ngã xuống, hai tay chống đỡ, mái tóc buông xõa che đi phần nào khuôn mặt, nhưng vết đỏ trên má vẫn rõ ràng như một dấu ấn của sự xúc phạm. Và đúng lúc đó, người phụ nữ trong áo khoác dạ xám – vốn đang đứng yên như một bức tượng – bỗng dưng bước tới, không phải để giúp đỡ, mà là để nắm lấy cổ tay cô gái đang nằm trên sàn. Một hành động tưởng chừng như cứu trợ, nhưng ánh mắt của bà ta lại lạnh lùng, thậm chí có chút căm ghét. Liệu đây là sự đồng cảm? Hay là một kiểu kiểm soát mới, một cách để khẳng định quyền lực trong một thế giới mà bà ta vốn dĩ là người thống trị?
Bác sĩ Lee Jun-ho lập tức lao tới, hai tay đỡ lấy vai cô gái, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết: "Cô ổn không? Tôi là bác sĩ, hãy để tôi giúp cô." Nhưng cô gái không phản ứng. Cô chỉ nhìn lên, đôi mắt đẫm lệ, môi run rẩy, và trong khoảnh khắc ấy, người xem như được nhìn thấy toàn bộ câu chuyện phía sau: có thể cô từng là một người thành đạt, một người mẹ yêu con, một người vợ tận tụy – nhưng giờ đây, cô chỉ là "bệnh nhân số X" trong hệ thống y tế, một con chip bị lỗi trong cỗ máy khổng lồ mang tên "Bệnh viện Tâm thần Busan". Sự kiện này không đơn thuần là một vụ xô xát trong hành lang, mà là một lời chất vấn sâu sắc về cách xã hội đối xử với những người mắc bệnh tâm thần: liệu chúng ta đang chữa lành họ, hay chỉ đang giam cầm họ trong một vòng luẩn quẩn của sự kỳ thị và hiểu lầm?
Đáng chú ý là cách đạo diễn sử dụng không gian hành lang như một biểu tượng. Hành lang dài, thẳng tắp, hai bên là những cánh cửa đóng kín – mỗi cánh cửa là một thế giới riêng, một bí mật được giấu kín. Khi đám đông tụ tập, họ chiếm hết không gian, khiến hành lang – vốn là nơi di chuyển – trở thành một đấu trường nhỏ. Người đi qua phải né tránh, như thể họ cũng sợ bị lây nhiễm bởi "bệnh điên". Còn người phụ nữ trong áo khoác dạ xám, dù đứng ngoài cuộc, nhưng lại là nhân vật có ảnh hưởng nhất: chính bà ta là người quyết định ai được phép tồn tại trong thế giới này, ai sẽ bị đẩy vào bóng tối. Trong Giấc Mộng Hào Môn, nhân vật này không bao giờ nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ của bà đều mang ý nghĩa: chiếc túi xách đen cầm chắc trong tay là biểu tượng của quyền lực tài chính và xã hội; chiếc áo khoác dạ xám là lớp giáp bảo vệ khỏi những thứ "bẩn thỉu" bên ngoài; còn ánh mắt lạnh lùng khi nhìn cô gái ngã xuống – đó là sự phán xét cuối cùng, không cần lời nói.
Kết thúc phân đoạn không phải bằng cảnh đưa cô gái vào phòng cấp cứu, mà là bằng hình ảnh ba nhân vật chính đứng im như tượng: bác sĩ Lee Jun-ho với vẻ mặt đầy suy tư, người phụ nữ trong áo khoác dạ xám với tay vẫn nắm chặt chiếc túi, và hai kẻ gây rối – giờ đây đã im lặng, cúi đầu, như thể vừa nhận ra mình đã vượt quá giới hạn. Nhưng điều đáng sợ không phải là sự im lặng của họ, mà là sự im lặng của hệ thống: không có ai chạy tới, không có bảo vệ can thiệp, không có loa phát thanh nhắc nhở. Chỉ có tiếng máy lạnh vận hành đều đặn, và ánh đèn huỳnh quang trắng xóa chiếu xuống sàn nhà, làm nổi bật vết bẩn nhỏ trên quần pijama của cô gái – một vết bẩn không dễ lau sạch, giống như những vết thương trong lòng người ta.
Giấc Mộng Hào Môn không chỉ là một bộ phim về bệnh tâm thần. Đó là một tấm gương soi chiếu lại chính chúng ta: khi đứng trước một người đang đau khổ, ta chọn làm người chứng kiến, người can thiệp, hay người đồng lõa? Phân đoạn này, với sự kết hợp tinh tế giữa hành động, biểu cảm, và không gian, đã tạo nên một trong những cảnh quay mạnh mẽ nhất của series, khiến người xem không thể rời mắt, và sau khi xem xong, vẫn còn ngồi im, tự hỏi: liệu mình có từng vô tình trở thành "người chỉ tay" trong một câu chuyện nào đó của người khác?

