Cảnh quay sinh vật phát sáng trong rừng tối thực sự ám ảnh. Ánh sáng vàng trên da thịt đối lập hoàn toàn với bóng đêm, tạo nên một vẻ đẹp quái dị nhưng cuốn hút. Cảm giác nhân vật chính đang chạy trốn khỏi chính bản năng của mình khiến tim tôi đập nhanh theo từng nhịp chân. Vực Thẳm đúng là không đùa được với hiệu ứng hình ảnh, mỗi khung hình đều như một bức tranh nghệ thuật đầy căng thẳng.
Từ một cậu bé bình thường chạy vào nhà với vẻ mặt hoảng loạn, đến cảnh biến hình với đôi mắt vàng rực và làn da vảy rồng, sự chuyển biến tâm lý và thể xác được khắc họa quá đỉnh. Tôi thích cách họ không dùng nhiều lời thoại mà để biểu cảm gương mặt kể chuyện. Cảm giác cô đơn khi đứng trên ban công nhìn xuống đám đông cầm đuốc phía dưới thật sự làm người ta thấy lạnh sống lưng giữa đêm hè.
Ngôi biệt thự cổ kính dưới ánh trăng, hành lang tối om với những cánh cửa đóng kín, tất cả tạo nên bầu không khí Gô-tích đặc trưng mà tôi cực kỳ yêu thích. Cảnh cậu bé chạy thục mạng qua rừng cây rồi leo tường trở về phòng ngủ như một vòng lặp của sự sợ hãi. Vực Thẳm đã làm rất tốt việc xây dựng không gian ngột ngạt, khiến người xem như đang bị mắc kẹt cùng nhân vật trong chính ngôi nhà đó.
Cậu diễn viên trẻ thực sự xuất sắc khi truyền tải nỗi sợ hãi chỉ qua ánh mắt. Từ lúc gõ cửa, mở hé cửa nhìn ra, đến khi chạy trên ban công, đôi mắt ấy luôn chứa đựng sự hoang mang tột độ. Đặc biệt là cảnh cận mặt khi đôi mắt chuyển sang màu vàng, sự giằng xé giữa con người và quái vật hiện rõ mồn một. Một màn trình diễn không cần lời thoại nhưng vẫn đủ sức nặng.
Phân cảnh rượt đuổi trong rừng thực sự nghẹt thở. Tiếng bước chân chạy trên lá khô, hơi thở gấp gáp và hình ảnh sinh vật lạ lướt nhanh như ánh sáng tạo nên một cuộc săn đuổi đầy kịch tính. Tôi ấn tượng với cách quay phim lia máy theo chuyển động, làm người xem như đang trực tiếp tham gia vào cuộc chạy trốn đó. Cảm giác hồi hộp này chỉ có ở Vực Thẳm mới làm tốt đến thế.
Hình ảnh nhân vật đứng một mình trên ban công rộng lớn, đối diện với bầu trời đêm và những bí ẩn chưa lời giải, thực sự là một ẩn dụ đẹp về sự cô độc. Cậu bé dường như đang bị cả thế giới quay lưng, ngay cả khi cậu cố gắng trở về nhà. Cảnh chạy vào phòng và ngã xuống giường như một sự đầu hàng trước số phận, để lại dư vị buồn man mác sau những pha hành động gay cấn.
Tôi chưa từng thấy sinh vật nào trong phim lại có thiết kế đẹp mắt đến thế. Lớp da phát sáng như mạch điện, đôi mắt vàng rực và chiếc đuôi dài uốn lượn tạo nên một tạo hình vừa đáng sợ vừa mê hoặc. Cảnh sinh vật đứng nhìn xuống ngôi làng với ánh đuốc bập bùng như một vị thần đang phán xét, mang lại cảm giác hùng tráng xen lẫn bi thương. Vực Thẳm thực sự có gu thẩm mỹ riêng biệt.
Phim biết cách điều tiết nhịp độ rất tốt, lúc thì chậm rãi với những cú máy cận mặt đầy cảm xúc, lúc lại tăng tốc với những cảnh chạy đuổi nghẹt thở. Sự chuyển cảnh từ trong nhà ra rừng rồi quay lại biệt thự tạo nên một vòng tròn khép kín của nỗi sợ. Tôi thích cách họ kết thúc bằng cảnh nhân vật nằm ngủ, để lại câu hỏi lớn rằng đó là mơ hay thực, một cái kết mở đầy tinh tế.
Nghệ thuật sử dụng ánh sáng trong phim này thực sự đáng nể. Màu vàng rực của sinh vật tương phản với màu xanh lạnh của đêm tối tạo nên một thị giác mạnh mẽ. Những vùng sáng tối xen kẽ trong hành lang hay dưới tán cây rừng làm tăng thêm phần bí ẩn. Vực Thẳm đã chứng minh rằng không cần máu me, chỉ cần ánh sáng và bóng tối đúng chỗ cũng đủ làm nên một bộ phim kinh dị xuất sắc.
Câu chuyện dường như không chỉ đơn thuần là chạy trốn quái vật, mà là hành trình đối mặt với con quỷ bên trong chính mình. Cậu bé chạy từ nhà ra rừng, gặp gỡ sinh vật lạ rồi lại quay về, như một chu trình của sự chấp nhận. Cảnh cuối cùng khi cậu nằm xuống giường với vẻ mệt mỏi nhưng bình yên hơn khiến tôi tin rằng cậu đã tìm được câu trả lời cho riêng mình. Một cốt truyện sâu sắc ẩn sau lớp vỏ giải trí.
Đánh giá tập này.
Xem thêm