Phải công nhận là tạo hình của nhân vật nam chính trong Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng quá đỉnh cao. Bộ đồ tây ba mảnh màu nâu sẫm kết hợp với cà vạt chấm bi toát lên vẻ quyền lực và bí ẩn. Cách anh ta bước vào phòng bệnh cao cấp với thần thái ung dung nhưng ánh mắt lại đầy toan tính khiến khán giả phải đoán già đoán non về thân phận thực sự. Đây chắc chắn là một nhân vật phản diện hoặc một thế lực ngầm đáng gờm.
Nhân vật nữ trong Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng đã thể hiện rất tốt sự lo lắng và bất lực. Cô ấy mặc chiếc áo khoác nâu ấm áp, ngồi bên giường bệnh chăm sóc người thân với vẻ mặt đầy ưu tư. Khi đối diện với sự xuất hiện đột ngột của những người lạ mặt, cô ấy tỏ ra cảnh giác nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Chi tiết này làm nổi bật lên sự yếu đuối nhưng cũng rất kiên cường của người phụ nữ trong gia đình.
Đoạn phim ngắn trong Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng này thực sự là một màn đấu trí căng thẳng. Hai người đàn ông đứng đối diện nhau, một người trong bộ đồ đen lịch lãm, một người trong áo khoác dài phong trần. Không cần nhiều lời thoại, chỉ qua ánh mắt và cử chỉ chỉnh lại tay áo của nam chính cũng đủ thấy sự khiêu khích và thách thức. Khán giả xem mà tim đập nhanh theo từng nhịp cắt cảnh.
Bối cảnh phòng bệnh cao cấp trong Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng được thiết kế rất sang trọng nhưng cũng ẩn chứa nhiều uẩn khúc. Người bệnh nằm đó với máy đo huyết áp trên tay, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng tỉnh táo để đối phó với tình hình. Sự xuất hiện của những vị khách không mời mà đến càng làm cho tình tiết trở nên phức tạp. Có vẻ như đây không chỉ là một ca bệnh đơn thuần mà liên quan đến tranh chấp gia tộc.
Điều ấn tượng nhất ở Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng chính là cách khai thác tâm lý nhân vật. Từ sự ngạc nhiên ban đầu đến vẻ mặt trầm ngâm suy tính của nam chính, tất cả đều được thể hiện rất tự nhiên. Cô gái bên giường bệnh cũng có những cái nhíu mày đầy lo toan. Phim không cần dùng đến những cú sốc lớn mà vẫn giữ được sự cuốn hút nhờ vào những thay đổi cảm xúc tinh tế trên gương mặt diễn viên.