Phó Thác Cốt Nhục chọn bối cảnh chợ dân sinh thật sự rất thông minh. Những biểu cảm của nhân vật không hề gượng ép, từ sự ngỡ ngàng của bà cô bán rau đến vẻ mặt đểu cáng của đám côn đồ. Đặc biệt là cảnh người đàn ông áo bò đứng im lặng nhưng ánh mắt rực lửa, đủ khiến khán giả hiểu anh ta đang kìm nén cơn giận dữ đến mức nào.
Trong Phó Thác Cốt Nhục, hình ảnh cô bé đứng nép vào người mẹ giữa chợ đông người thực sự là điểm nhấn cảm xúc. Khi mẹ bị bắt nạt, bé không khóc mà chỉ biết nắm chặt tay, ánh mắt lo lắng nhìn người lớn giải quyết. Chi tiết này tuy nhỏ nhưng cho thấy sự tinh tế trong cách xây dựng nhân vật, khiến người xem vừa thương vừa phẫn nộ thay cho hai mẹ con.
Phải công nhận diễn viên đóng vai phản diện trong Phó Thác Cốt Nhục rất có duyên với mấy vai đểu. Cái cách gã áo veston hoa cười nhếch mép, chỉ tay vào mặt người khác hay hất tung thùng rau thể hiện sự ngạo mạn tột cùng. Xem mà chỉ muốn lao vào màn hình tát cho gã một cái. Nhân vật càng đáng ghét thì càng chứng tỏ diễn xuất tốt.
Mình rất thích cách Phó Thác Cốt Nhục tận dụng ánh sáng và màu sắc tại khu chợ. Những sạp rau xanh mướt, biển hiệu đỏ rực tạo nên sự tương phản mạnh mẽ với bầu không khí căng thẳng của cuộc xung đột. Dù là cảnh quay ban ngày nhưng cảm giác ngột ngạt vẫn bao trùm, như thể cả khu chợ đang nín thở chờ đợi một cái kết cho màn kịch này.
Cảnh gã áo veston hoa hất tung thùng rau trong Phó Thác Cốt Nhục không chỉ là hành động phá phách, mà còn là sự sỉ nhục nhân phẩm. Người phụ nữ áo xanh cúi xuống nhặt từng củ cải, củ cải rơi vãi tượng trưng cho những mảnh vỡ trong cuộc sống của cô. Chi tiết này được quay chậm và cận cảnh, đủ để lấy đi nước mắt của những khán giả nhạy cảm.