Từ một cuộc họp mặt đầy nguy hiểm trong xưởng cũ đến cảnh chợ rau nhộn nhịp, sự chuyển biến này thực sự gây sốc. Nhân vật chính vừa còn là đại ca xã hội đen, thoáng cái đã lái xe ba bánh đi mua rau. Sự thay đổi đột ngột này không chỉ tạo tiếng cười mà còn gợi mở nhiều bí ẩn về thân phận thực sự của anh ta. Cốt truyện trong Phó Thác Cốt Nhục luôn biết cách làm người ta bất ngờ theo cách không thể đoán trước được.
Phải công nhận là diễn viên chính có đôi mắt rất biết nói. Trong cảnh ngồi trên sofa da giữa nhà máy, ánh mắt anh ta vừa lạnh lùng vừa ẩn chứa sự toan tính sâu xa. Khi chuyển cảnh sang chợ, ánh mắt đó lại trở nên hiền hòa và đời thường hơn. Sự chuyển biến tâm lý tinh tế này được thể hiện cực kỳ tự nhiên, khiến nhân vật trở nên đa chiều và cuốn hút người xem một cách kỳ lạ.
Đạo diễn thực sự có gu khi chọn bối cảnh. Nhà máy cũ kỹ với ánh sáng hắt qua cửa sổ tạo nên vẻ đẹp hoang tàn nhưng đầy chất điện ảnh. Đối lập hoàn toàn là khu chợ rau sáng sủa, đầy màu sắc và sức sống. Hai không gian này như hai thế giới khác biệt mà nhân vật phải di chuyển qua lại. Cách xây dựng bối cảnh trong Phó Thác Cốt Nhục thực sự góp phần lớn vào việc kể chuyện mà không cần lời thoại.
Chi tiết chiếc xe ba bánh chở rau thực sự là một điểm nhấn thú vị. Một người trông có vẻ nguy hiểm, mặc vest lịch lãm lại lái một chiếc xe thô sơ giữa chợ. Hình ảnh này tạo nên sự mâu thuẫn hài hước nhưng cũng đầy ẩn ý. Có lẽ đây là cách anh ta ẩn mình, hoặc là một cuộc sống hai mặt đầy bí ẩn. Chi tiết nhỏ nhưng khiến người xem phải suy ngẫm về cốt truyện sâu xa hơn.
Cảnh ba người đàn ông hút thuốc mà không nói gì thực sự là một màn trình diễn quyền lực. Không cần kịch bản lời thoại dày đặc, chỉ cần ánh mắt và cử chỉ nhỏ cũng đủ truyền tải sự căng thẳng tột độ. Khói thuốc bay lên như ẩn dụ cho những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu họ. Xem trên ứng dụng xem phim cảm giác như mình đang ngồi đó, nín thở chờ đợi một biến cố sắp xảy ra bất cứ lúc nào.