Phải công nhận là phong cách thời trang của dàn nhân vật trong Mười Lăm Năm Chờ Đợi quá đỉnh cao. Từ chiếc áo khoác lông trắng sang chảnh đến bộ váy nhung xanh quyền lực, mỗi bộ đồ đều nói lên địa vị của nhân vật. Nhưng đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng ấy là những toan tính và đố kỵ. Cảnh họ đứng thành hàng ngang đối diện nhau như một bàn cờ vua, mỗi người một nước đi riêng.
Điểm nhấn của Mười Lăm Năm Chờ Đợi nằm ở diễn xuất bằng ánh mắt. Không cần lời thoại, chỉ cần nhìn cách người phụ nữ áo đỏ nhìn người phụ nữ áo trắng, hay cái liếc xéo của cô gái áo hồng ở cuối đoạn phim, khán giả đủ hiểu mối quan hệ phức tạp giữa họ. Sự im lặng đôi khi đáng sợ hơn cả tiếng hét. Một bộ phim tâm lý xã hội sâu sắc về giới thượng lưu.
Xem Mười Lăm Năm Chờ Đợi mà thấy ngột ngạt thay cho nhân vật. Dù đứng giữa không gian rộng mở ngoài trời với cây cối xanh tươi, nhưng bầu không khí giữa các nhân vật nữ lại đặc quánh sự nghi kỵ. Tiếng cười giòn tan nhưng không chạm đến mắt. Sự xuất hiện bất ngờ của nhân vật áo hồng ở cuối như một quả bom hẹn giờ, báo hiệu những biến cố lớn sắp xảy ra.
Mười Lăm Năm Chờ Đợi không cần nhiều lời thoại vẫn kể được một câu chuyện đầy kịch tính. Cách sắp xếp vị trí nhân vật trong khung hình rất có chủ đích: người đứng cao, kẻ đứng thấp, người khoanh tay phòng thủ, kẻ chỉ trỏ tấn công. Màu sắc trang phục cũng là ngôn ngữ riêng, từ đỏ rực quyền lực đến hồng ngọt ngào nhưng nguy hiểm. Một tác phẩm điện ảnh đáng xem.
Không khí buổi gặp mặt trong Mười Lăm Năm Chờ Đợi thực sự căng thẳng. Những ánh mắt sắc lẹm, những nụ cười gượng gạo giữa các nhân vật nữ chính cho thấy một cuộc chiến ngầm đang diễn ra. Trang phục lộng lẫy nhưng không che giấu được sự đối đầu gay gắt. Tôi đặc biệt ấn tượng với cách đạo diễn sử dụng cận cảnh để bắt trọn từng biểu cảm thay đổi tinh vi trên gương mặt họ.